NHÂN DỊP NĂM MỚI NHÂM THÌN - 2012. GIỌT NHỚ - VŨ MIÊN THẢO
Kính Chúc: Quý Bạn Thơ- Bằng Hữu gần xa Một Mùa Xuân
AN KHANG - THỊNH VƯỢNG - HẠNH PHÚC - THẮNG LỢI
Trackback URL: http://www.vnweblogs.com/trackback.php?id=347619
CHỮ TÌNH NGƯỜI VỨT TỨ PHƯƠNG
TA XIN NHẶT, ĐỂ NỖI BUỒN THÔI RƠI
------------------------------------
NHÂN DỊP NĂM MỚI NHÂM THÌN - 2012. GIỌT NHỚ - VŨ MIÊN THẢO
Kính Chúc: Quý Bạn Thơ- Bằng Hữu gần xa Một Mùa Xuân
Trackback URL: http://www.vnweblogs.com/trackback.php?id=347619
khoảng vườn em
thét thinh không con cú cựa mình
mắt sao ngái ngủ mờ mi sương
trời thức giấc lá hoa khai hương nhuỵ
chân dậu thưa
chào bình minh –cánh dế ré ...
giọt nước đầu ngày luôn là điều có thể
như dáng em ẩn hiện với bình minh (Xem tiếp)
Trackback URL: http://www.vnweblogs.com/trackback.php?id=346709
CHÚC CÁC BẠN THƠ, NĂM MỚI NHÂM THÌN AN KHANG-THỊNH VƯỢNG
**********
Trackback URL: http://www.vnweblogs.com/trackback.php?id=346227
NIỆM LÒNG
Tháng chạp vườn chiều le lói nắng
se se hơi bấc lạnh màu mây
vuông đất cha nằm thơm hương nhãn
cuối năm xoài mít trái quằn sai
Cô chú mưu sinh nơi đất khách
nghĩa tình con cháu vẫn chu toàn
nội- ngoại luôn cười nơi cực lạc
tàn đông hội ngộ ý xuân tràn
con lên mười sáu cha năm sáu
cõi tạm phần con Tía viễn du
loạn ly chinh chiến con xa xứ
đất tổ, quê cha khóc giã từ
Từ ấy, sau ngày quê an thái
con vẫn làm chim xoãy cánh xa
giỗ-tết đôi lần hương vọng bái
niệm lòng van tổ-phụ vị tha!
- VMT 2011
Trackback URL: http://www.vnweblogs.com/trackback.php?id=344981
NHẮN GIÓ và….
Gió đi
rồi cũng...
quay về
em tôi cũng
nhớ triền đê nắng chiều
trở về mái ấm thương yêu
với nhành hoa thắm vẫn dìu dịu hương
tõa hương thơ ấu khắp vườn
hả hê
cười thắm
nụ hường trên môi
Vâng! là gió và em tôi
chút ngây thơ thắm một thời xuân xưa
VMT 12-2011
Trackback URL: http://www.vnweblogs.com/trackback.php?id=344832
Chúc Mừng Năm Mới 2012
AN KHANG THỊNH VƯỢNG- VẠN SỰ NHƯ Ý
Trackback URL: http://www.vnweblogs.com/trackback.php?id=344524
LY RƯỢU LÚC GIAO THỪA
ừ! thì ta lại nhớ quê
đêm trừ tịch với bộn bề xuyến xao
khói bâng khuâng, thuốc tàn mau
đêm tàn, ngày cuối năm nao nao lòng (Xem tiếp)
Trackback URL: http://www.vnweblogs.com/trackback.php?id=343819
Trackback URL: http://www.vnweblogs.com/trackback.php?id=343025
![]()
Ban Thư ký Chủ tọa Đại Hội
![]()
![]()
![]()
![]()
![]()
![]()
![]()
![]()
Trackback URL: http://www.vnweblogs.com/trackback.php?id=341146
VỀ ĐI CHUỒN CHUỒN EM!
Một chút đắng cay
Một chút hương nồng
Đã chiêu dụ anh áp môi vào môi thủy tinh lạnh chát
Nhớ môi em và những giọt tình yêu ngào ngạt
Nên cơn say đã hóa cánh chuồn chuồn
@@@@@@@@@@@@@@@
Cánh chuồn chuồn mang nỗi nhớ lên cây
Ta ngồi lại tay xoa vùng tiếc nuối
Cánh chuồn chuồn mang hương sắc em bay
Ta ở với vòng tay lơi, ngón chờ ngón đợi
@@@@@@@
Hương chiêu dụ giờ có từ hai phía
Ở đâu cũng nồng nàn pha với đắng cay
Có thể nào chia xác-hồn thành hai nửa
Nên chuồn chuồn anh
Đêm sáng trăng bay về chổ em ngồi
@@@@@@@@
Ly chạm ly
Môi người chạm vào môi thủy tinh
Một bên vô tri
Một bên nhung nhớ
Hồn ở giữa, nên chờ em bốn phía
Về đi chuồn chuồn em
Ta đang đợi bình minh!
VMT 11-2011
Không đề với núi
Ô hay
cây-đá lắc lư
ta chênh vênh, núi cũng nhừ như say
cây chạy ngược
ta đang bay
đôi khi ngỡ chạm vào tay mây chiều
cabin lên gặp gió khều
say hương phong thủy hồn liêu xiêu tình
cabin xuống thấy tay mình
và tay ai với môi xinh vẫy, cười!
VMT
l Ghi lại sau ngày đi thực tế sáng tác Núi Bà Đen Tây Ninh
Trackback URL: http://www.vnweblogs.com/trackback.php?id=339415
NÚI VÀ TÔI VÀ DŨNG SĨ
Trưa lý thú
Lên Núi với cabin
Chiều hả hê
Xuống Núi bằng đôi chân của mẹ
Đá xếp tầng tầng từ bàn tay thợ trẻ
Bảy mươi ta xuống dốc nhịp lòng ngân
Cho thấy bây giờ
Núi đã hết bâng khuâng
Hành hương khách, nhịp lòng luôn thư thái
Hương rừng, hương Núi ngút thơm vùng quan ải
Xưa kiêu hùng nay biên trấn tình thân
Thanh Long ru khúc tình ca nguồn cội
Dốc đứng Chùa Hang phơi phới chí kiên cường
Những nén nhang nhớ ơn người giữ núi
Ngàn thu hoài niệm tình quê hương
Dũng sĩ Núi (Ảnh trên mạng)
Ngày hạnh phúc
Được một lần với Núi
Nhắc chuyện ngày xưa từ dáng đứng tự hào
Hiên ngang giữa hào quang dũng sĩ
Mưa gió phải dịu dàng ru mãi khúc ca dao
VMT 11-2011
(Viết khi nhớ ngày cùng bạn bè lên Núi)
Trackback URL: http://www.vnweblogs.com/trackback.php?id=339411
Thơ viết nhân ngày 20-11
TỰ CẢM
học trò tôi đứa bác sĩ, kỷ sư
giám đốc, trưởng phòng…bí thư, chủ tịch
thằng lặn lội giữa đồng bưng sóng nước
gặp nhau mĩm cười tươi tắn dạ thưa
bạn bè tôi chẳng tên nào tiến sĩ
cậu cử sàng sàng quan-giáo, nông dân
giàu nghèo có, nhưng luôn là tri kỷ
trôi nổi mười phương khi gặp vẫn ân cần
thầy cô tôi, giáo sư, cử nhân, cô tú
nghiệp văn chương sang sảng giọng truyền thông
bục giảng, bảng đen tận tình cùng con chữ
gửi mai sau làm rạng rỡ giống Tiên Rồng!
sách thầy-cô học chưa hết năm mười trang chót
thuở gian nan, chạy giặc đọc i tờ
trốn nợ đời chen chân làm kiếp mọt…
sách thánh hiền truyền cảm gửi ước mơ
và tôi vẫn cứ như thuở còn đi học
chia sẻ cùng bạn bè, với cháu con
những thứ cả đời còn còn lưu giữ được
để mai nầy hồn thanh thản lúc về non.
VMT 11-2011
Trackback URL: http://www.vnweblogs.com/trackback.php?id=337723
Chùm Tứ tuyệt cho “Người”
NO RƯỢU
NỖI SẦU NO RƯỢU CHÈO QUEO
LY TA -TA CỤNG, LẠI ĐEO MANG BUỒN!
THÔI THÌ SAY VỚI CÔ ĐƠN
CÒN HƠN TỈNH ĐỂ THIỆT HƠN VỚI TÌNH
Đường mây
Đường mây, nẽo gió gieo tình
Bâng khuâng du tử buồn mênh mang buồn
Tháng mười chiều lặng cuối thôn
Phải chăng non bấc len hồn nhớ quê
Âm vang khúc vọng tư bề
Bước chân cơm áo…sầu tê buốt lòng

Lặng chiều
muộn chiều
hứng giọt sương giăng
nếm sương, vơi nỗi bàng hoàng….chia tay??!
phía em heo hút trời mây
quê chiều thu, lá vàng bay …lặng chiều

CHIỀU!
em đi xót dạ hoàng hôn
lung linh giọt nhớ nắng còn nghiêng rơi
vườn im tiếng gió mồ côi
câu thơ nghẹn nấc
buồn chơi vơi ..
chiều!!
VMT 11-2011
Trackback URL: http://www.vnweblogs.com/trackback.php?id=335525
CHẠNH LÒNG NON BẤC
* Thân tặng Chõe và VKL"
em khoác mùa thu trên vai
chạm tim tôi màu quá khứ
cũng đành dong đời cô lữ
lá rơi nghiêng, xám chiều gầy

chôn mùa thu vào cỏ úa
rưng rưng giọt tình khói sương
hình như vẫn còn đâu đó
chiều thu tóc gió thơm lừng

em mang mùa thu đi biệt
trăng mờ, mưa bụi, lá vàng
và tiếng chim gù tha thiết
chạnh lòng non bấc, mùa sang
VMT - 10-2011
Trackback URL: http://www.vnweblogs.com/trackback.php?id=332471
DẤU YÊU ƠI! CHỐN ẤY TÔI VỀ

Trên cánh đồng cuối đông
những gốc rạ vàng xanh trơ gan cùng nắng gió
bầy chim sẻ lao xao cánh nhỏ
chấp chới chiều tìm từng hạt thóc rơi
người thiếu phụ cong vòng lưng lặt những cành lúa sót
ngày tháng chao nghiêng trên lưng bầy én vút ngang trời
vắt ngang niềm ước mơ của những thửa ruộng gò
con kênh mồ côi lưng bụng nước lục bình che mặt
hăng hắc mùi bùn đọng nỗi nhớ ngày xưa
nỗi nhớ thắt ngang vòng eo của mẹ
sợi rơm se, vắt xéo một phần vòng bán nguyệt răng cưa
vòng bán nguyệt răng cưa sắc hơn lưỡi dao cau của nội
đã hơn một lần thắm máu
từ những ngón tay mẹ vụn về tập gặt ruộng bưng
mồ hôi mẹ tưới vào những ôm lúa trĩu vàng từng ngày nuôi tôi khôn lớn
chiều qua đồng bưng xa
nghe nhớ mẹ khôn cùng!
quán ven đường gió tạt vào mái tranh rì rào nỗi nhớ
nghe xót riêng mình thuở mười bốn- mười ba
bóng mẹ liêu xiêu, đạp nắng chiều trước ngõ
kẽo kẹt gánh thóc về
lối cỏ vàng rực bóng chiều sa.
bỏ lại đồng bưng mẹ về với con như chim về tổ
gió chiều ru câu hát trở về nôi
những nụ cười ấm nồng tình mẫu tử
chân chất quê nhà chan chứa một ngày vui!
chốn ấy con về dấu yêu xưa xa khuất
bưng chiều ngút mắt bóng thương yêu!
VMT
Trackback URL: http://www.vnweblogs.com/trackback.php?id=330843

nước dâng tràn, ruộng liền sông
xót xa, chín ruột hạt đòng đòng đau
năm nầy-năm trước –năm sau
bao năm mới hết nghẹn ngào nước ơi!?
dưới chiếu nước – trên màn mưa
tình trôi theo lũ, cho vừa thiên tai
ta từ đất khách về đây
xuyến xao hồn, xác thành cây tràm buồn!
VMT 10-2011
Trackback URL: http://www.vnweblogs.com/trackback.php?id=328893
CHẠM CỐC - Vũ Miên Thảo
Thứ tư, 05/10/2011 22:12
chạm cốc
cho đời thôi tuột dốc
thay lời chúc thọ
một hơi …khà
cứ bỏ sau lưng bao khó nhọc.
cùng nhau ta “rượu tứ - trà ba” (Xem tiếp)
Trackback URL: http://www.vnweblogs.com/trackback.php?id=328404
THÔI THÌ THÔI NHÉ!
Thôi thì thôi nhé trầm luân bỏ quên tay nải gian truân ta về gốc bần vỗ giấc nhiêu khê
với nhân gian gửi lời thề cố nhân cơn mê trả thảnnhiên cần quẩn quanh thế lụy chỉ tàn tạ duyên
thôi thì thôi nhé truân chuyên
VMT
Trackback URL: http://www.vnweblogs.com/trackback.php?id=327480
Tác gỉa trẻ ĐÀO THÁI SƠN
Tác giả Lê Thị Phù Sa chúng tôi đã được biết từ lâu, một nhà thơ nữ của đất Tây Ninh đã ít nhiều khẳng định tên tuổi của mình trong giới văn chương nghệ thuật. Gần đây chị có tặng cho Câu Lạc Bộ Thơ Tân Châu chúng tôi tập thơ Tình Khúc Mưa do Nhà Xuất Bản Hội Nhà Văn ấn hành. Chúng tôi cũng xin mạn phép có đôi lời với thi phẩm này dưới một góc nhìn khác với góc nhìn truyền thống, đó là góc nhìn thi pháp học. Nhưng với sự giới hạn của bài viết ngắn này chúng tôi không thể trình bày đầy đủ các vấn đề của thi pháp học hiện đại mà chỉ xin trình bày một vấn đề tương đối gần gũi đó là thời gian nghệ thuật trong Tình Khúc Mưa .
Tìm hiểu thời gian nghệ thuật là một trong những vấn đề mà giới văn học đương đại phải rất công phu nghiên cứu. Vì nó là một phạm trù mỹ học đặc thù và không đồng nhất với thế giới thực tại. Cũng như không gian, thời gian là phương thức tồn tại của thế giới vật chất và thời gian đi vào nghệ thuật cùng với những vấn đề cuộc sống như là một tất yếu phản ánh. Nếu như mọi hiện tượng của thế gíơi khách quan đi vào nghệ thuật thi ca luôn được soi sáng bằng tư tưởng tình cảm thì thời gian cũng thế. Nó cùng với phương pháp sáng tác, phong cách sáng tác làm nên một hiện tượng nghệ thuật trong thế giới nghệ thuật.
Trong Tình Khúc Mưa ta thấy tác giả tổ chức thời gian cho mỗi thi phẩm không bao giờ tuân thủ theo nguyên tắc của thời gian vật lý mà tác giả luôn tạo ra những đan xen của những chiều hướng thời gian qúa khứ, hiện tại và tương lai không đồng nhất để từ đó làm nên thời gian của tâm trạng.
Chiều qua ngõ xưa hương ngập nắng
Lòng chát niềm riêng một mảnh tình
Kỷ niệm theo về thơm dĩ vãng
Nhớ người năm cũ nét môi xinh
Có thể nói thời thời gian trong tình khúc mưa là hoạt động có ý thức của nhân vật trữ tình trong những mối tương quan hoàn cảnh. Thời gian của những kỷ niệm , mong đợi, ước mơ tạo thành nhịp độ chuyển hóa cảm giác.
Từ độ em đi mây buồn trôi lãng đãng
Bỏ lại cuộc tình hờ hững với thời gian
Ta ngóng theo em mỗi bước dặm ngàn
Nghe đau xót cung đàn lạc phím
Trong cuộc sống hiện tại luôn có những nỗi niềm mất mát và chính những điều coi như rất đỗi bình thường ấy lâu ngày và cũng biết tự khi nào nó trở thành những nếp đau gấp khúc trong tâm trạng . Và con người lại tìm về dấu cũ thời gian để mơ hồ với những nỗi lòng say mê, những tình yêu trong sáng mãnh liệt, những hạnh phúc ngắn ngủi có phần chật hẹp.
Chiều nghiêng thả giọt phù hư
Mong manh lá liễu chạm dư âm chiều
Gửi hồn về phía tin yêu
Dõi theo bóng nhạn dấu chiều ngàn phương
Lao xao lời gió vấn vương
Vai gầy se lạnh chiều buông xuống chiều
Chính sự mâu thuẫn giữa hai thế giới thực tại và mộng tưởng, chính sự tương quan của khát vọng hạnh phúc và bước chân đi tìm hạnh phúc đã vô tình xô đẩy cái nhịp điệu của Tình Khúc Mưa có phần đặc biệt. Ta thường thấy nhân vật trữ tình sống trong thực tại rất ngắn ngủi mà sống trong quá khứ rất lâu. Cái bước chân từ thực đến mộng rất vội vã nhưng những bước chân trong mộng thì rất nhẹ nhàng khoan thai từ tốn. Và bất giác xa rời cái thế giới siêu hình ấy ta thấy người thơ như lạc mất chính hồn mình.
Hóa thân Chức Nữ – chàng Ngưu
Dỗi bầy ô thước hờn thu chưa về
Còn không em chút hẹn thề
Chiều loang cổ vọng đêm mê gọi tình
Chưa đêm đã gọi bình minh
Ta còn chi để dỗ dành cho nhau
Lối về một thoáng mưa mau
Thương thân con quạ sói đầu nối duyên
Có thể khẳng định một điều trong Tình Khúc Mưa tác giả không chỉ phản ánh hiện thực tâm trạng bằng các tính cách, các mối quan hệ nhân sinh, các khía cạnh tình cảm hỷ lạc sầu bi mà còn phản ánh bằng cả nhịp điệu của thời gian nữa. Nếu ta thử chú ý cái nhịp của truyện Kiều luôn gắn với chữ vội như Kim Trọng vội đến với người yêu, vội khi gặp mặt cũng như vội lúc chia ly. Thúy Kiều thì vội khi xăm xăm rẽ lối vườn khuya một mình , Từ Hải vội cứu kiều ra khỏi chốn trần ai bụi bặm…đó là những cái vội vì hạnh phúc…nhưng bên cạnh đó Mã giám sinh cũng vội, Tú Bà, Sở Khanh, Bạc bà, Bạc Hạnh càng vội, nhưng vội để làm chuyện ác…. Còn ta đi vào thế giới nhỏ bé hơn rất nhiều của Tình khúc Mưa thì hầu như không có gì vội cả. Giọt mưa rơi thấm lạnh nhưng không đủ ướt áo, chiếc lá nhẹ rơi gợi buồn nhưng không đến nỗi bi ai. Con người thơ ở đây dường như rất chủ động giữ cho cái nhịp thời gian trôi chậm lại. Có lẽ vì thời gian đi qua sẽ mang đi tất cả chôn vào cõi hư vô. Có đôi khi ta thấy tác giả như rất sợ chạm vào khối thời gian vô hình ấy, vì nó quá dễ vỡ tan
Chúng mình chia nhau nông nỗi dại khờ
Chia mơ ước trong chiêm bao vật vã
Nghịch cảnh chia chúng mình đôi ngả
Để về gần chung lối nhớ chơ vơ
Có một điều khi đọc Tình Khúc Mưa nhưng ta rất ít thấy mưa hoặc nghe mưa mà ta thường thấy xuất hiện hai khoảng thời gian trong ngày đó là Chiều và Đêm. Có lẽ chiều thì ưa dĩ vãng và đêm thì ưa thao thức với riêng mình. Hai khoảng thời gian này luôn tiếp nối với nhau tạo thành chuỗi dài tâm sự. Và điều này đã phần nào chứng tỏ tính chất dang dở , không trọn vẹn thậm chí còn oan trái trong tiến trình đời sống nói chung và của nhân vật trữ tình nói riêng. Cũng từ đó ta có thể dễ dàng nhìn thấy sự tuần hòan của phạm trù thời gian. Nó có thể không theo một trật tự nhất định mà có thể đảo ngược, biến hóa, lặp lại. Cũng như cái quá khứ trong những chiều những đêm của tình khúc mưa không bao giờ bị mất đi mà chỉ tồn tại ở những dạng thức khác nhau trong tâm trạng
Sóng buồn vỗ nhịp bâng khuâng
Buồn ta gửi lại giữa dòng nước trôi
Qua bờ Rạch Miễu chiều rồi
Gửi dòng sông giữ vài lời tâm tư
Hay
Đêm đà lạt mưa nhiều nên rét buốt
Tái tê lòng em vội bỏ chiều đi
Bên Xuân Hương không lưu luyến dã quỳ
Anh bối nghiêng chiều đêm ướt áo
Khi chúng tôi đi vào thế giới của Tình khúc mưa bất giác lòng bồi hồi nhớ lại hai câu thơ của Tuệ Trung Thượng Sỹ – Trần Tung “ Nhân gian tận kiến thiên sơn hiểu, Thùy thính cô viên đề xứ thâm” tạm dịch là người đời ai cũng thấy ngàn non buổi sáng nhưng có mấy ai nghe tiếng vượn trầm trong rừng sâu núi thẳm. Tiếng con vượn kêu giữa rừng chiều sương đêm nghe lắm nỗi bi ai. Có khi nó kêu âm thầm trong mưa mùa bất tận. Cái nhịp điệu nhẹ nhàng dai dẳng đó cứ như thoát ra đâu đây giữa thế kỷ nhộn nhịp xô bồ này. Cảm ơn người đã viết ra những Tình khúc mưa này cũng như sự tin tưởng của tác giả đối với những người yêu thơ như chúng tôi. Con người thực thể thì có thể thế này thế khác nhưng con người trong thơ là tất cả những gì đẹp đẽ nhất, tinh hoa nhất. Qua những lời nhận xét của chúng tôi với tình khúc mưa trên không thể tránh khỏi có phần chủ quan, cảm tính. Kính mong các bậc thức giả chỉ dẫn thêm. Chúng tôi xin nghiêng mình lắng nghe.
Tác giả LÊ THỊ PHÙ SA
Tân Châu, 25/10/2010
Đào Thái Sơn
Trackback URL: http://www.vnweblogs.com/trackback.php?id=326204
BẾN CHIỀU
chiều đông khõa nước sông Vàm bến xưa im ắng mờ lam khói thiền tàng cây rậm bóng lưu niên đội sương che nắng xua phiền muộn xa ửng vàng bóng nắng đơm hoa nương âm điệu gió sóng hòa sương giăng bến xưa hoài nhớ cố nhân mùa xưa dồn hết bâng khuâng bóng chiều trở mùa bến mộng buồn thiu hồn ta chạm phải muôn chiều lá rơi
11-2010
Trackback URL: http://www.vnweblogs.com/trackback.php?id=325821
ĐÊM NGHE BÀI TÌNH CA

nghe chưa hết bài tình ca
đã nghe con buồn ngù là đà bay
rì rào thác đổ ru say
ngã lưng mộng mị ngắn dài mặc đêm
chưa thấy ta
đã thấy em
trong mơ về với êm đềm môi ru
một lần như đã thiên thu
---
VMT
Trackback URL: http://www.vnweblogs.com/trackback.php?id=325528
NHỚ NÀO BẰNG NHỚ CHIỀU NAY!
(thân tặng LHT)

Nắng rơi từ phía chân mây
Gió lay nắng rụng vàng bay tơ vàng
Dấu xưa hoang cỏ hàng hàng
Lấp đau mấy nỗi buồn lan man. chiều!
Hình như phía gió liu riu
Tiếng con nhạn lạc gọi liêu xiêu ngày
Qua tình
như tỉnh mùa say
Qua em
Hiu hắt nhớ đầy ngực đau
Qua đời
Nặng ngực chiêm bao
hôn mê giữa tiếng xạc xào lá bay
nhớ nào bằng nhớ chiều nay…!
VMT - 23g 18-9-2011
Trackback URL: http://www.vnweblogs.com/trackback.php?id=324274
KHÔNG ĐỀ GỬI BẠN

nhớ lắc lay
nhó hiền hòa
thản nhiên anh đếm! cho òa vỡ đau
vẫn kia đay nghiến mọt sầu
thời gian chưa mỏi vó câu cuộc trình
niệm hồn "với thản nhiên anh"
rồi câu thơ lấp, vá lành giấc mơ
VMT 17-9-2011
Trackback URL: http://www.vnweblogs.com/trackback.php?id=323673
TÌNH XANH RÊU
(thân tặng tóc nâu)

Gió lộng chiều, du tử hồn xao động
tiếng trùng dương khua vỡ ước mơ lành
rì rào mưa, ta rì rào âm vọng
khúc xuân hồi trầm bổng gọi ngày xanh
Đêm chạm mỏng hồn thu, lời lẻ bạn
nhạn mồ côi ray rức gọi tình xa
rớt vào ta những câu thơ tình vắng
môi tình chung nghèn nghẹn khúc trầm ca
Sông đời rộng chẳng khi nào qua được
nên với em biển lớn cách ngăn đôi
luôn chạm vào ta niềm đau gỗ mục
tình xanh rêu mưa nắng dội quanh đời
Rất may, ta còn gió gửi lời thơ
(khi chợt thức trong hồn bao nỗi nhớ)
về phía chân mây cho tình còn hơi thở
cho thơ còn nắm níu chút duyên mơ
VMT 9-2011
(22g20- 13)
Trackback URL: http://www.vnweblogs.com/trackback.php?id=323135
Vũ Miên Thảo
XUÂN TƯ MỘNG
(Tặng Lê Hoàng Trúc)

Chiều!
Sương ướt cánh hoa bay
Xa người buốt nhớ vòng tay ấm tình
Mùa thương ấm nắng bình minh
Hoa tình thắm sắc. sao mình xót xa
Vẫy tay
Xuân biệt quan hà
Lối xưa thu nhuộm vàng hoa, nhớ người
Vẫn chờ
Từ chốn xa xôi
Người về lối mộng rạng ngời nụ hoa
XUÂN TƯ MỘNG chỉ một ta
Gió lay hoa rụng
Lệ hòa hơi sương
VMT - 9-2011
Trackback URL: http://www.vnweblogs.com/trackback.php?id=322891
Trackback URL: http://www.vnweblogs.com/trackback.php?id=322855
CA DAO TÔI
em mang tình tôi đi suốt chiều sông rộng
những cây chuối làm bè màu xanh lơ
ở bên này sông
tôi nhìn thoảng thốt
em bỗng thành cô tiên
phất phơ bay trong khói sóng dật dờtim khát khô úp mặt vào vùng hơi em sót lại
dây hồn không hoa trái rũ ngọn nhớ thương người
phía ngoài khung cửa gió
ai nói lời chia tay ?câu thơ gãy vụn nửa khuya
tâm thức trắng nhàu giấy mỏng
chiếc cầu mong manh trầm mình cuối mùa lũ cuốn
bên này sông bến cũ trắng bông bầnđêm loáng thoáng nước mắt cá sấu
đầm đìa trăng khóc
mây lãng du đậu lại hồn
ly rượu không còn hươnggiấc ngủ không về
ôi!
tội nghiệp lời ru của tôi !
VMT
Trackback URL: http://www.vnweblogs.com/trackback.php?id=322684